chỉ muốn thương anh chiều anh nuôi anh

Bài hát em muon cung anh ve nha do ca sĩ Truong Quynh Anh, Pd Seven thuộc thể loại Nhac Tre. Tìm loi bai hat em muon cung anh ve nha - Truong Quynh Anh, Pd Seven ngay trên Nhaccuatui. Nghe bài hát Em Muốn Cùng Anh Về Nhà chất lượng cao 320 kbps lossless miễn phí. Cuốn tiểu thuyết mang màu sắc tự truyện theo ồng nhật kí của những người xưa cũ đọc truyện Khi cả thế giới cấm em yêu anh được đăng bởi hanniethanhly AzTruyen .Com Breaking News. Phân tích Ánh trăng của Nguyễn Duy đầy đủ nhất; Maple Hotel & Apartments – điểm dừng chân lý tưởng chuẩn 4 sao tại Nha Trang Nếu em là một giọt nước mắt trong đôi mắt của anh thì anh sẽ không bao giờ khóc cả, bởi vì anh không muốn mất em. 32. Người ta chỉ mất vài giây để nói lời yêu. Nhưng mát cả đời chỉ để chứng minh cho điều ấy. Và anh tin anh đã vừa làm được điều ấy. 33. Nhưng thực ra anh đang muốn chị sinh con cho anh, ủa anh coi chị là trò đùa, trò chơi, cái máy đẻ con cho anh sao. Ít ra Cung Âu đã muốn bảo vệ chị Tiểu Niệm nhưng chỉ sai cách nên Cũng Âu và Thời Tiểu Niệm đều bị tổn thương sâu sắc. Còn anh sau khi đuổi chị ấy đi chỉ Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. Nhuế Ngạn lại đẩy Trác Lương đi sang bên đường, thuận tiện nhìn thoáng qua xe lăn của anh, chiếc xe lăn này vừa trông đã biết rất đắt đỏ, mặc dù bây giờ xe lăn không đắt cũng chạy bằng điện, nhưng nhìn bộ dáng của Trác Lương, chắc hẳn anh sẽ không không học được hay trong lòng không thể chấp nhận đây?Trong lòng Nhuế Ngạn khó Bân Tử tới rất nhanh, một chiếc Jetta che biển xế thấy chân Trác Lương không tiện, vì thế xuống xe định hỗ trợ, Trác Lương rũ mắt lạnh nhạt nói một câu “Không cần đâu.”Tài xế sửng sốt, chưa kịp phục hồi lại tinh thần, Trác Lương đã chống một tay ra sau ghế, một tay chống lên lưng ghế, hai tay dùng sức, nhấc người ngồi vào ghế xế tán thưởng “Cánh tay anh khoẻ…”“Bác tài…” Nhuế Ngạn cắt ngang lời anh ta, đóng cửa xe lại, “Phiền anh cất vào giúp tôi với.” Nhuế Ngạn chỉ vào xe xế vội vàng đi tới giúp Nhuế Ngạn cất xe lăn vào trong đi chưa được bao lâu, Bân Tử lại gọi tới.“Anh lớn, anh đi đâu thế, để em bảo Đại Tề đón anh.”“Không cần đâu, các cậu đừng xen vào, tìm một nơi không có camera rồi cho chúng tôi xuống là được.”“Anh lớn……”“Việc sau đó cậu xử lý giúp tôi nhé, cứ như vậy đi, cảm ơn, Bân Tử.” Bân Tử sẽ không hỏi đã xảy ra việc gì, chỉ biết giúp anh giải quyết tốt hậu quả, đây là sự ăn ý hình thành được từ từng ấy năm bộ đội tới Lương trả điện thoại cho Nhuế Ngạn, thuận miệng hỏi “Tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu?”“Dạ?” Nhuế Ngạn bị anh hỏi chợt sửng sốt, sau đó nhanh chóng phản ứng lại, khẽ nói, “Chú Tiểu Trác, chú về Khương Yển với cháu được không ạ?”“Hỏi chú á?” Trác Lương liếc cô một cái, “Cháu hỏi thế có nghĩa là chú có quyền được lựa chọn đúng không?”Nhuế Ngạn nhìn anh, chột dạ sờ tai, cầm điện thoại gọi cho Ngải Tiểu Á.“Tiểu Á à, tối nay tớ có việc gấp phải về Khương Yển, thời gian này không có xe buýt, cậu xem có thể tìm giúp tớ một chiếc xe để đi nhờ về được không?” Ngải Tiểu Á thường xuyên ra ngoài, trong máy lưu rất nhiều số điện thoại của tài nhờ xe theo lời Nhuế Ngạn nói là xe chở khách đường dài tới Vân Ninh chứ không phải đi xe này xe có thể là xe taxi cũng có thể là xe đen, nhưng giá cả rẻ hơn xe taxi gọi bên ngoài rất nhiều, nếu may mắn, có đôi khi cũng chỉ bằng giá của xe gọi xe bên ngoài, có lẽ giá phải bằng mười đến hai mươi cái xe nữa lộ trình xa như vậy, cũng chưa chắc có xe taxi bằng lòng Tiểu Á không hỏi Nhuế Ngạn tại sao lại sốt ruột trở về như thế, mười phút sau đã nhắn tin tức của tài xế Ngạn và Trác Lương xuống xe trên một con đường hẻo lánh, Nhuế Ngạn liên hệ với tài xế, tài xế tới rất người đã rời khỏi nhà Trác Lương gần một giờ, có lẽ dì Vương đã phát hiện anh biết mất, chắc hẳn nơi đó đang loạn cả Ngạn nhìn thoáng qua Trác Lương, anh ngồi trên xe lăn, lẳng lặng nhìn đèn đường phía xa, không biết đang suy nghĩ cái gì.“Cháu tùy ý tìm một tài xế như vậy có được không ạ?” Vừa rồi anh còn nhờ người xử lý camera quay được cô trong khu đô thị, không để người của nhà họ Trác tìm được anh, hiện tại tùy tiện lên một chiếc xe, liệu có vấn đề gì không.“Không sao đâu, không có vấn đề gì đâu.” Anh chỉ không muốn để người nhà nhìn thấy ai là người dẫn anh đi, nếu đã đi ra, những việc còn lại đơn giản hơn rất Ngạn thấy anh nói chắc chắn như vậy, trong lòng cũng tin anh, tinh thần trở nên thả lỏng Tiểu Á tìm được một chiếc xe taxi muốn chạy về Khương Yển vào tối nay, sau khi tài xế tới, kiểm tra đối chiếu với Nhuế Ngạn, xác định Nhuế Ngạn là người gọi xe bèn xuống dưới hỗ Ngạn âm thầm lắc đầu với tài xế, anh ta khựng lại, Trác Lương đã ngồi vào trong xe như trước xế thuần thục bỏ xe lăn vào cốp xe.“Bác tài, anh chờ tôi hai phút, tôi sẽ quay lại ngay.” Nhuế Ngạn nói với tài xế một tiếng, xoay người chạy vào một hiệu thuốc 24 giờ bên nhanh, Nhuế Ngạn đã xách một cái cái túi nhỏ đi ra, ngồi vào trong bắt đầu khởi hành, chạy lên đường cao Ngạn lấy thuốc sát trùng và bông y tế ra khỏi túi, sau đó duỗi tay, khi sắp chạm vào cổ tay của Trác Lương, cô gọi một tiếng “Chú Tiểu Trác.”Từ khi lên xe Trác Lương luôn nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe thấy tiếng gọi, anh quay đầu lại, nhìn thứ cô cầm trong tay, biết ngay cô muốn làm gì.“Không cần đâu, không phải chuyện gì lớn, chỉ là một vết thương nhỏ thôi.”Nhuế Ngạn không nói gì, một tay cầm đồ, một tay đặt bên cổ tay anh, không hề nhúc rồi Trác Lương đã chứng kiến được sự cố chấp của cô, bất đắc dĩ vươn tay Ngạn bật đèn ghế sau, đặt tay anh lên nhìn thấy vết thương này, Nhuế Ngạn vẫn cảm thấy sợ, miệng vết thương còn sâu hơn cô dự đoán, có lẽ khi con dao rơi xuống đã bị trật, không cắt vào động mạch nhưng vẫn chảy rất nhiều Ngạn nhìn liếc qua chiếc quần đen của Trác tay của anh luôn đặt trên đùi, chiếc quần kia chỉ sợ đã bị thấm đẫm tối nay cô không đi, không đúng lúc nhìn thấy cảnh vừa rồi, có phải con dao kia sẽ cắt vào cổ tay, sau đó…Nghĩ đến khung cảnh đầy máu tươi đó, Nhuế Ngạn run lập lấy bông y tế thấm thuốc sát trùng tiêu độc rồi lau cho anh, sau đó dùng băng gạc quấn vài vòng vào cổ tay anh, bấy giờ Nhuế Ngạn mới thả tay anh thu tay về lại không nhịn được chạm vào chân anh một cái. “Hửm?” Trác Lương liếc nhìn Ngạn cảm nhận được đầu ngón tay ướt đẫm, miễn cưỡng cười cười, dời tầm Lương cúi đầu nhìn thoáng qua bao băng gạc trắng quấn quanh cổ tay, hơi hoảng vừa rồi Nhuế Ngạn không đi, có phải con dao kia sẽ thật sự cắt xuống không?Xe chạy như bay trên đường cao tốc, khó thể nhìn rõ phong cảnh hai bên, chỉ có bóng đêm bị bỏ lại phía sau, cùng với ánh sáng thấp thoáng của khu dân cư phía không biết xe đi được bao lâu, Nhuế Ngạn lặng lẽ liếc anh, Trác Lương tựa đầu vào lưng ghế, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, không hề nhúc khi trải qua chuyện rối loạn ban nãy, lúc này Nhuế Ngạn mới có cơ hội nhìn người trước gầy hơn nhiều so với năm cô gặp anh ở trong quân ngũ, khi đó anh không mập, lại cường tráng, cả người tràn ngập sức mạnh, mà lúc này, lại khiến Nhuế Ngạn cảm thấy thon đàn ông đứng trên sân huấn luyện hấp dẫn mọi ánh mắt và vỗ tay của binh lính, anh đứng ở nơi đó, ngược ánh mặt trời, trong mắt ánh vẻ khinh thường, trên mặt tràn ngập kiêu ngạo, không để ai vào mắt…Khí phách đàn ông, đúng vậy, đó là khí phách đàn đó hơn hai mươi tuổi, mặt mũi nom rất đẹp, người tràn đầy khí phách đàn ông, khi cô gọi anh là chú, rõ ràng rất khó chịu, lại cố gắng chịu đựng không phản bác, trước nay Nhuế Ngạn chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày anh lại đi đến bước tự nhiên, Nhuế Ngạn cũng chẳng ngờ rằng anh và cô sẽ gặp lại nhau trong hoàn cảnh này, người mà xưa nay cô đều phải ngửa đầu nhìn, hiện tại cô lại phải cúi đầu, thậm chí ngồi xổm xuống mới nói được với cảm xúc tuyệt vọng này rất dễ phá hủy một mắt Nhuế Ngạn đỏ ửng, cố gắng chịu đựng lắm mới không để nước mắt rơi xuống.“Cô gái, sao tối muộn thế này rồi hai người còn về Khương Yển, sáng sớm mai ngồi xe buýt cũng được mà.” Buổi đêm buồn tẻ làm tài xế cảm thấy nhàm chán, bèn bắt đầu nói chuyện phiếm.“Ngày mai tôi còn phải về trường đi học, ngồi xe buýt sẽ không kịp hai tiết đầu.” Nhuế Ngạn lặng lẽ dụi dụi mắt, thuận miệng nói xong cô mới nhớ ra ngày mai là cuối tuần, không phải đi học.“Ồ, cô là sinh viên hả, đại học?” Có lẽ tài xế cũng hồ đồ, không nhận ra có chỗ nào không đúng.“Đúng vậy, tôi lên năm ba rồi.”“Cô học chuyên ngành gì thế?”“Phát thanh viên.” Nhuế Ngạn vừa nói vừa mở ba lô lấy áo khoác ra phủ lên chân Trác Lương.“Ồ, phát thanh viên à, thế thì là người dẫn chương trình rồi, có phải sau này sẽ đến làm MC cho đài truyền hình không?” Tài xế rất hưng phấn, “Biết đâu sau này cô lại trở thành người nổi tiếng giống như những ngôi sao nghệ sĩ đó.”“Bác tài cứ nói đùa.” Nhuế Ngạn cười xế kia rất thích nói chuyện, Nhuế Ngạn câu được câu không đáp lời, Trác Lương không có động tĩnh gì, Nhuế Ngạn cũng chẳng thể nhìn ra anh đã ngủ hay nay Nhuế Ngạn đã bôn ba cả ngày, tinh thần lại luôn căng thẳng cao độ, hiện tại ngồi trong xe, thân xe hơi xóc nảy mang đến tác dụng thôi miên, mí mắt không khỏi khép xế thấy Nhuế Ngạn không có hứng thú nói chuyện bèn mở nhạc nhạc vừa phát ra, Nhuế Ngạn bất đắc dĩ.“Bác tài, tối muôn lái xe vốn đã vừa buồn ngủ lại mệt, bây giờ bật nhạc Phật, anh không sợ ngủ mất à?”“Không sợ.” Tài xế vui vẻ, “Tôi tin Phật, nhất là lúc lái xe vào buổi tối, nghe loại nhạc này, trong lòng cũng kiên định.”Nhuế Ngạn nghe anh ta nói mà dựng tóc gáy, nhưng loại nhạc này quá dễ thôi miên, Nhuế Ngạn dần nhắm mắt lại trong tiếng “Nam mô uống la đát kia đa la đêm gia nam mô a lị gia bà Lư yết đế thước bát la gia bồ đề tát đà bà gia”.Dù rằng Nhuế Ngạn rất mệt, nhưng ngủ lại rất nhẹ, vừa nhắm mắt lại đã bắt đầu nằm mơ, trong mơ tất cả đều là cổ tay và máu, còn có khuôn mặt tái nhợt của Trác Ngạn định đi lên đè xuống miệng vết thương của anh, nhưng làm thế nào cũng không được, trơ mắt nhìn anh càng ngày càng xa, Nhuế Ngạn muốn gọi anh, giọng nói lại như bị thứ gì đó ngăn chặn, làm thế nào cũng không phát ra Nhuế Ngạn ướt đẫm mồ hôi, giật mình bừng tỉnh, ngồi dậy, chiếc áo trên người cô theo động tác ngồi dậy mà trượt xuống.“Cháu mơ thấy ác mộng à?” Trác Lương hỏi Ngạn vẫn còn đắm chìm vào cảnh trong mơ, cứng đờ quay đầu lại, đối diện với đôi mắt của Trác bóng đôi mắt vô cùng bình thản không gợn sóng, không buồn không hề giống với ánh mắt sáng ngời thậm chí mang theo sự cuồng vọng trong trí nhớ của ngồi đó, như ngồi trong một thế giới khác, mơ hồ mà xa cách khiến người khác duỗi tay cũng với không Ngạn nhặt áo lên, không chỉ có áo khoác của cô, còn có áo khoác của Ngạn đưa áo của anh cho anh, giọng khản đặc “Chú mặc vào đi ạ, đầu thu rồi, buổi tối rất lạnh.”Trác Lương không nói gì, nhận lấy áo khoác mặc Ngạn nhìn đồng hồ, đã 1 giờ sáng.“Bác tài, còn bao lâu nữa thì tới nơi ạ?”“Chậm nhất chưa đến nửa giờ nữa là xuống cao tốc rồi, hai người đi đâu, tôi đưa hai người đến cửa nhà.”“Khu đô thị Lục Dương ạ.” Nhuế Ngạn nói tên khu đô Ngạn không ngủ tiếp, lấy một chai nước khoáng trong túi ra đưa cho Trác Lương “Chú Tiểu Trác, chú uống nước đi.”“Cảm ơn cháu.” Trác Lương nhận lấy, song lại không uống, chỉ cầm trong tay. “Bây giờ chúng ta tới nhà cháu ạ, cũng không thể nói là nhà cháu được, căn hộ ở khu đô thị Lục Dương trước đây là của cậu nhỏ, nhưng sau đó cậu lại cho cháu, khi nào nghỉ cháu sẽ ở nơi đó, chú tạm ở…” Nhuế Ngạn dừng lại một chút, “Chúng ta tạm sống ở đây một thời gian được không ạ?”“Được chứ.” Trác Lương gật đầu, “Cảm ơn cháu, Nhuế Ngạn.”“Chú Tiểu Trác đừng khách khí.”*****Khi xe taxi tới khu đô thị Lục Dương đã là hai giờ sáng, Nhuế Ngạn trả tiền, đẩy Trác Lương vào trong khu đô hộ có một tầng, một hơn một trăm mét vuông, hai phòng chính hai phòng ngủ, còn có một cái sân đó, Lục Liễm định mua để bản thân ở, căn hộ đã được trang hoàng tươm tất, mọi thiết bị gia dụng đồ điện đều rất đầy đủ, nhưng sau đó lại nhập ngũ, không ở năm nay, tuy Nhuế Ngạn ở tại trường, nhưng ngày nghỉ, ngày lễ tết đều đến đây sống, trong 1 học kỳ, thỉnh thoảng cũng sẽ về ở hai dù không sống ở đây, nhưng phí điện nước phí gas phí internet, Nhuế Ngạn vẫn trả đầy đủ, cậu nhỏ bảo cô hãy coi ngôi nhà này như nhà của mình, nếu thế thì trong nhà sao có thể không điện không nước chứ?Đây là nơi duy nhất thuộc về cô, cũng là nơi duy nhất cô có thể đặt Ngạn đẩy Trác Lương vào, bật hết tất cả đèn trong phòng lên, nhìn thấy ngôi nhà được đèn chiếu sáng, Nhuế Ngạn mới thấy yên tâm.“Chúng ta ở đây có được không ạ?” Nhuế Ngạn không nhịn được hỏi lại Trác Lương một lần Lương cũng trả lời cô “Làm phiền cháu rồi, Nhuế Ngạn.”“Không phiền đâu ạ.” Nhuế Ngạn cười với anh, đẩy anh vào phòng ngủ chính, “Chú ở phòng này nhé.”Trác Lương không từ chối ý tốt của cô, vừa rồi anh đã nhìn thoáng qua căn phòng này, phòng ngủ chính có vệ sinh riêng, quả thật rất phù hợp với Lương đi vội vàng, không mang theo gì cả, không chỉ quần áo, ngay cả điện thoại ví tiền cũng không mang, chỉ cầm theo cái gậy thứ không muốn mang đi lại không thể không Ngạn tìm được một cái áo thun màu trắng và quần đùi trong tủ “Đây là quần áo của cậu nhỏ, tuy đã cất năm sáu năm, nhưng vẫn còn mặc được, chú Tiểu Trác tạm chấp nhận một đêm đi ạ, ngày mai cháu sẽ mua đồ mới giúp chú.”Nhuế Ngạn nhìn vào WC, lại nhìn Trác Lương, suy nghĩ một lát, khẽ mỉm cười “Vậy chú Tiểu Trác tự tắm rửa nhé, cháu đi đun nước đây.”Thật ra Nhuế Ngạn rất muốn hỏi rằng anh có cần cô hỗ trợ hay không, nhưng lời này tới bên miệng lại chẳng thể nói nên lời, chỉ sợ anh có ngã vỡ đầu chảy máu cũng không muốn người khác tới hỗ Ngạn vào phòng bếp đun nước, nghĩ đến buổi tối chàng trai kia trước khi rời đi có nói “Anh hai vẫn chưa ăn tối”, cô mở ra tủ lạnh hè cô có ở lại đây mấy ngày, sau khi khai giảng thì không về nữa, tủ lạnh chẳng còn thứ gì, nhưng cũng may còn hai gói mì ăn Ngạn đun nước trong nồi, thật sự không yên lòng, đi đến trước cửa phòng ngủ nghe ngóng động tĩnh bên có tiếng nước, không có tiếng Ngạn dựa vào tường, cô không thể tưởng tượng được mấy tháng nay anh đã sinh hoạt như thế nào, vừa nghĩ tới lại cảm thấy khó Ngạn cứ dựa vào như thế, nhìn đèn tường, không biết do mệt hay buồn ngủ, cả người hơi lâng biết qua bao lâu, cửa phòng mở ra, Trác Lương đẩy bánh xe lăn Ngạn nhìn vào đèn trong thời gian dài, vừa quay đầu, chợt cảm thấy nhòe mắt, chớp chớp một lát mới bắt đầu nhìn Lương đã thay áo thun và quần đùi, trên tóc còn dính bọt nước, cánh tay và đùi lộ bên ngoài cũng hơi gian tiếng nước chảy trong WC vang lên khá ngắn, không đủ để tắm rửa, có lẽ chỉ lau anh cần tắm thì phải làm sao đây?Nếu muốn đi WC thì phải làm gì bây giờ?Nhuế Ngạn nghĩ vậy, cảm giác khó thở vừa rồi càng nghiêm trọng hơn.“Thật ra chân chú không hẳn là hoàn toàn không có cảm giác, tuy vô lực, nhưng đùi phải vẫn tốt hơn trái, nếu chống gậy, một số việc… Vẫn có thể tự làm được, cho nên cháu đừng quá lo lắng.” Dường như Trác Lương đã nhìn thấu suy nghĩ của cô, bình thản mở vậy ư? Vì vậy nên phải mang theo gậy sao?Nhưng trông anh có vẻ rất ghét cái gậy kia Ngạn không biết trả lời như thế nào, đứng thẳng người “Chú Tiểu Trác, trong nhà chỉ có mì gói, cháu nấu cho chú nhé.” Trực giác của cô cho biết anh không hề thích thảo luận với người khác về chân của mình.“Được, cảm ơn cháu.” Trác Lương đã không ăn cơm gần một ngày rồi, không định từ Ngạn đi vào bếp, nước trong nồi đã sắp cạn, nếu cô vào muộn hai phút, có lẽ sẽ cháy nồi Ngạn đổ thêm nước, sau đó ra ngoài hỏi “Chú Tiểu Trác ơi, chú thích mì cứng hay mềm? Nước canh nhiều hay ít ạ?”“Nấu mì ăn liền cũng phải chú ý nhiều như vậy hả?” Trác Lương quay bánh xe lăn đi tới trước cửa phòng bếp nhìn cô.“Đương nhiên ạ, mì cứng thì sẽ dai hơn, nước canh ít thì hương vị sẽ đậm đà hơn ạ” Nhuế Ngạn xé gói mì thả mì vào trong nồi.“Vậy cháu thích ăn loại nào?”“Cháu thích ăn dai sợi, nước dùng đậm đà hơn.”“Cho chú giống cháu đi.” Đây là lần đầu tiên Trác Lương biết nấu mì gói cũng có thể đa dạng như thế, ở bộ đội khi ăn mì gói đều trực tiếp úp bằng nước sôi, úp vài phút rồi ăn luôn, anh thật sự chưa từng nghiên cứu nên nấu cứng mềm hay dùng nhiều ít nước canh.“Nếu có thêm trứng gà với rau dưa thì càng tốt, hương vị sẽ càng thơm ngon, chú Tiểu Trác, trứng gà chú thích ăn chín hẳn hay để lòng đào ạ?”“…Có trứng gà hả?” Trác Lương ngập ngừng vài giây mới hỏi.“… Không có ạ.” Nhuế Ngạn nhếch miệng, cười gượng một tiếng, vừa rắc gia vị vào, vừa nói, “Chúng ta tưởng tượng một chút cũng được mà.” Cô phát hiện hóa ra Trác Lương rất độc miệng, mỗi lần nói chuyện đều khiến người khác cứng xúc đè nén nặng nề của Trác Lương vì nụ cười của cô mà giảm bớt, đã hơn nửa năm qua, anh chưa từng cảm thấy thèm ăn, nhưng vào giây phút này, anh lại đột nhiên chờ mong vào bát mì gói còn chưa ra khỏi nồi kia. Đồ ăn Du Hi đặt đến rất nhanh, Nhuế Ngạn chẳng có khẩu vị gì, ăn một lát đã không ăn được là đầu mùa đông, trong nhà ấm áp, uống một cốc sữa nóng, lại ăn thêm ít cơm, cả người được thả lỏng.“Không còn sớm nữa, cháu đi ngủ đi.” Trác Lương thấy Nhuế Ngạn có vẻ mệt mỏi, Ngạn nhìn vào căn phòng ngủ tối đen như mực, lại nhìn người ngồi bên cửa sổ ngoài phòng khách, đắm mình dưới ánh đèn vàng ấm áp, do dự một lát, cầm cái đệm đi tới.“Cháu… Ngồi với chú một lát nhé.” Nhuế Ngạn đặt tấm đệm bên xe lăn, ngồi kế bên chân nãy Nhuế Ngạn quả thật đã bị kinh hãi, nhớ lại mà vẫn thấy sợ không thôi, hiện giờ cô chỉ muốn ở bên Trác Lương, muốn đặt anh trong phạm vi tầm mắt của cô, như thế trong lòng cô mới cảm thấy an người đều không nói chuyện, lẳng lặng dựa vào phòng gió lạnh gào rít, trong phòng ấm áp như xuân, Nhuế Ngạn cảm thấy mí mắt càng ngày càng nặng, không nhịn được nhích lại gần Trác Lương, cuối cùng không rõ thế nào mà lại gối đầu lên đùi người khác có cảm giác an Lương cúi đầu, cô rất gầy, vết đỏ trên mặt còn chưa hoàn toàn tiêu sưng, cả người cuộn tròn bên anh trông có vẻ vừa đáng thương lại bất Lương như có như không thở dài một hơi, có một số thứ dường như đã phát triển theo hướng anh không thể kiểm lúc mơ màng, Nhuế Ngạn như được về lại rất nhiều năm trước đó hình như cô đang học cấp hai, đúng, chính là cấp hai, khi đấy đồng phục học sinh có màu xanh viên gọi cô lên phòng, chú hai đứng ngoài cửa chờ cô, nói cho cô biết, bố mẹ cô xảy ra tai nạn xe cộ, đã không còn nữa tượng của Nhuế Ngạn về bố mẹ chỉ dừng lại ở mỗi năm Tết đến bọn họ sẽ về nhà ông bà nội tặng cô quần áo mới, ở lại dăm ba ngày, sau đó biến như vậy, sau này đón Tết cô sẽ không còn được gặp lại bọn họ, kể cả mỗi năm chỉ có dăm ba ngày cũng không có đó là một năm gà bay chó sủa, nghe nói bố mẹ Nhuế Ngạn mua gói bảo hiểm lớn, chú hai chú ba và cả nhà cô ruột đều tranh nhau nhận nuôi cô, cô bắt đầu thay phiên đến nhà từng người ở, mỗi lần đến bọn họ đều nâng niu cô như của quý, hy vọng cô sẽ chấp nhận một trong số họ nhận nuôi, như vậy bọn họ có thể danh chính ngôn thuận nhận được số tiền bảo hiểm về sau, đòi nợ tới, số tiền bảo hiểm của bố mẹ Nhuế Ngạn không đủ để trả nợ, từ đó Nhuế Ngạn trở thành sao chổi, trở thành đối tượng mọi nhà né tránh, không còn ai muốn nhận nuôi cô, coi cô thành nỗi phiền toái có tránh còn không nhờ ở đậu và lòng người nóng lạnh là những điều Nhuế Ngạn cảm nhận được sâu sắc nhất trong hai năm đời rất khó đi, lúc cần che chở lại bị vùi dập trong mưa gió, khi những người bạn cùng trang lứa đều được bố mẹ yêu thương chiều chuộng, mỗi ngày đến trường chỉ bàn tán xem hôm nay mặc gì chơi gì, bàn xem sau này sẽ học trường gì, làm nghề gì, Nhuế Ngạn lại cảm thấy sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì đường dưới chân đã là một vũng bùn lầy, nào còn tương lai để bước tiếp?Nhuế Ngạn nghiên cứu tất cả các cách chết, chết như thế nào mới tốt nhất, không dính líu đến bất cứ ai, không gây phiền phức cho bất kỳ ai, tốt nhất là không ai Ngạn ôm bảng vẽ tìm đến một vùng nông thôn xa xôi, quyết định kết thúc cuộc đời ảm đạm của mình tại hợp đến đúng lúc lũ quét làm sạt sở đất, cả thôn đều chìm trong mưa rền gió đội gần đó vội vàng tới cứu trợ những người dân bị mắc kẹt, trong khi tất cả mọi người đều nôn nóng sợ hại, chỉ mình Nhuế Ngạn đi đến nơi sạt lở nghiêm trọng lẽ đây là cơ hội mà ông trời ban cho cô, chết ở đây, không ai biết vì sao, chỉ cho rằng là người bất hạnh gặp phải thiên tai, càng không dính líu đến bất kỳ mưa lạnh lẽo, đất đá vẩn đục, từ mũi từ miệng cô xộc vào, giây phút đó, Nhuế Ngạn cảm thấy cuối cùng bản thân cũng được giải thoát, không bao giờ phải băn khoăn lưỡng lự, không bao giờ phải bất lực, không bao giờ phải cô đơn không nhà để về khi hôn mê, cô được một ai đó kiên cường kéo lại từng trong bóng tối. Đó là lần đầu tiên Nhuế Ngạn gặp Trác Lương, một người lính trẻ, siết chặt lấy tay cô, khớp xương rõ ràng, khỏe khoắn đanh thép, anh nhìn cô dưới màn mưa lớn, quát cô “Cô có bị làm sao không đấy? Không đợi ở chỗ an toàn mà chạy lung tung làm gì?”Nhuế Ngạn bị anh quát đến im thin thít, Trác Lương cõng cô đi dưới trời mưa to, giọng nói mang theo hơi lạnh thấu xương “Cô ngoan ngoãn đứng đó đợi cứu viện đến cho tôi, nếu muốn chết thì cút ra xa, tìm chỗ nào không có người ấy, đừng cản trở chúng tôi cứu người khác.”Nhuế Ngạn được anh vớt ra khỏi nước lạnh, cả người vừa lạnh vừa cứng, chỉ biết ôm chặt lấy cơ thể ấm áp bên cạnh theo bản đã sụt lún, xe không vào được, mọi người cũng không ra được, chỉ có thể đứng đợi cứu viện tại ngày hai đêm, quân đội đến cứu viện không ngừng cứu lấy những người dân gặp nhiều người dân trong thôn bị thương, có vài người đã chết, mỗi phút mỗi giây, Nhuế Ngạn đều có thể nghe thấy tiếng người khóc, khóc than cho người thân, cũng khóc cho quê nhà đã bị phá hủy hoàn toàn của Ngạn nhìn thấy hết toàn bộ, chẳng còn tâm trạng đi tìm chết nữa mà giúp đỡ bộ đội phát nước và thức tìm thấy Trác Lương đang ngả lưng nằm ngủ trước một thân cây lớn bị là người này đã cứu Ngạn đặt một chai nước kèm gói mì tôm xuống bên cạnh anh, đúng lúc chuẩn bị rời đi, người đó mở Ngạn ngại đối mặt với anh, xoay người bước đi.“Cô quay lại đây.” Giọng nói khản đặc của người phía sau đượm vẻ mỏi Ngạn dừng bước quay người nhìn Lương vỗ xuống vị trí bên cạnh “Ngồi xuống, tôi có chuyện muốn hỏi cô.”Nhuế Ngạn dè dặt bước tới, có lẽ lúc ấy bị anh mắng quá nặng lời, trong lòng sợ hãi nên ngoan ngoãn đi tới ngồi xuống bên cạnh anh.“Muốn chết hử? Sống rất mệt?” Trác Lương lười nhác dựa vào cây, híp mắt nhìn cô, lúc ấy chính cô chủ động đi vào trong dòng nước kia, không kêu cứu, không giãy giụa, rõ ràng là quyết tâm tìm đến cái chết.“Không.” Nhuế Ngạn ôm lấy hai đầu gối lắc đầu, khẽ nói, “Không phải rất mệt, mà là vô cùng mệt, sống vô cùng mệt, không biết sau này nên tiếp tục như thế nào.” Cô vốn đã không còn bố mẹ, người thân tránh cô như rắn rết, bà nội trước đây còn hiền hòa với cô bây giờ cũng chỉ biết quở trách, cuộc sống của cô chẳng mấy rực rỡ, nay lại càng thêm ảm đạm thảm là cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc Lương gật đầu, duỗi dài chân, chỉ vào thôn làng cách đó không xa bị nước lũ bao phủ, cùng với đó là những người dân đang rất bi thương “Đúng vậy, con người sống rất mệt, có những người có vô vàn nguyên nhân để chết, lại rất khó tìm được một lý do để sống.”Nhuế Ngạn cười khổ một tiếng, rút khăn tay trong túi, mở chai nước khoáng, đổ ra một chút để thấm ướt khăn, cầm tay anh nhẹ nhàng lau lên vết thương.“Khỏi cần xử lý, lát nữa lại nứt ra thôi.” Trác Lương rút tay về.“Chờ đến lúc nó nứt ra rồi nói sau.” Nhuế Ngạn cố chấp cầm lấy tay anh, buộc chặt khăn, lại nói nhỏ, “Bây giờ tôi không muốn chết nữa rồi.”“Vì sao?” Trác Lương ngạc nhiên liếc cô một cái, nhướng mày.“Tôi đã từng chết một lần rồi.” Nhuế Ngạn mím môi, giọng điệu chua xót, “Từng chết một lần nhưng không thành, giờ không muốn chết, muốn sống, cũng coi như không uổng công anh đã cứu tôi.”“Trẻ nhỏ dễ dạy đấy.” Trác Lương thu tay về, “Nếu cô còn muốn chết lần thứ hai, tôi nhất định sẽ thờ ơ lạnh nhạt, không cứu cô nữa, lần đầu tiên cứu cô tôi cũng đã không mấy tình nguyện rồi, cứu người không biết quý trọng tính mạng để làm gì chứ? Lỡ đâu cũng kéo theo cả mạng mình vào thì phải làm sao?”Nhuế Ngạn không nhịn được bật cười, một người vừa mới cứu cô trước đấy không lâu, hiện tại cũng đang nỗ lực cứu thêm nhiều người khác nữa, nói ra những lời này thật sự rất buồn cười.“Cô đến đây để vẽ tranh phong cảnh à?” Trác Lương lại hỏi cô, “Tôi nghe thấy người dân trong thôn nói cô mang dụng cụ đến đây để vẽ tranh, cô học mỹ thuật hả?”“Không phải.” Nhuế Ngạn ngượng ngùng lắc đầu, “Tôi chỉ tìm bừa một lý do thôi, vì thế mà mang bảng vẽ tới chứ tôi không biết vẽ.”Trác Lương liếc nhìn cô, im lặng một lát, thốt ra một câu “Cô siêu thật đấy, ngay cả lúc định đánh mất bản thân mình cũng phải đóng giả nhân vật nào đó.” “……” Nhuế Ngạn nhìn chú bộ đội trông giống một tên côn đồ hơn cả bộ đội trước mặt, “Tôi là một người đi khám phá hồng trần, anh không sợ kích động đến tôi à?”“Kích động đến cô?” Trác Lương đặt cọng cỏ bên khóe miệng, đôi mắt khép lại, “An ủi cô ấy à? Cô nhóc, sống cho tốt đi, cô còn nhỏ, rất nhiều việc còn chưa trải qua, cô cho rằng mình bây giờ rất bi thảm ư? Con đường sau này còn bi thảm hơn cô bây giờ hàng nghìn lần, cho nên đừng vội chết, khổ còn chưa chịu hết, cô không cảm thấy đáng tiếc sao?”“……”Trác Lương móc bao thuốc lá ra khỏi túi, phơi thuốc lá bị ướt sang bên cạnh, sau đó xé một mảnh bao thuốc bị ướt ra, lại lục tìm ra một cây bút trong túi, co chân dài lên, đặt vỏ bao thuốc trên đùi, bắt đầu vẽ vào đó.“Cô nhóc, đừng tùy tiện giả mạo họa sĩ, để chú bộ đội cho cháu biết thế nào mới là nghệ thuật gia chân chính.”Nhuế Ngạn thò đầu sang, trông thấy Trác Lương mới chỉ vẽ vài nét bút đã phác họa ra được một chú bộ đội hoạt chỉ ít ỏi vài nét bút, vài đường cong đơn giản tạo nên một bức tranh hoạt hình, nhưng có thể nhìn ra anh biết vẽ Lương cầm tay cô, đặt vỏ thuốc vào tay cô, hai ngón tay khép lại, lười nhác đặt tay lên trán làm tư thế chào, “Cô nhóc, chú bộ đội sẽ vĩnh viễn ở bên cô.”Mười bảy năm ngắn ngủi của Nhuế Ngạn, lần đầu tiên gặp được ánh sáng, chiếu sáng cuộc đời cô.“Nhuế Ngạn.” Trác Lương vỗ nhẹ lên mặt người đang gối đầu trên đùi anh, “Đã khuya rồi, cháu vào phòng ngủ đi.”Trác Lương cảm nhận được tay mình ươn ướt, sửng sốt một lát, khóc?“Nhuế Ngạn.” Trác Lương ôm lấy bả vai Nhuế Ngạn, nâng cô dậy, vén mái tóc dài trên mặt cô lên, “Làm sao vậy? Cháu khó chịu ở đâu à?”Nhuế Ngạn nhìn người đàn ông trước mắt, lần đầu tiên cô gặp anh, khi đó trên người anh vẫn còn vương nét trẻ con, lúc nói chuyện vừa biếng nhác lại du côn, khác hẳn với người lạnh lùng không thích nói chuyện theo lời thành viên trong WeChat, có lẽ cũng khác với người chững chạc nho nhã hiện cho dù anh có như thế nào cũng đều mang lại những thay đổi lớn trong cuộc sống của cô, cho cô hy vọng, cho cô chỗ dựa, cũng cho cô lòng dũng cảm đối mặt với cuộc xăm hình trên vỏ bao thuốc lên xương quai xanh, chú bộ đội vĩnh viễn ở bên cô đó!Có anh ở bên, cô không còn một mình nữa rồi!Nhuế Ngạn nén nước mắt ngồi quỳ bên người anh, đầu óc nóng lên, ma xui quỷ khiến mà duỗi tay ôm lấy mặt anh, hôn anh ấm áp, hơi thở cũng ấm áp, cả người tràn ngập hơi ấm, Nhuế Ngạn nhắm mắt lại vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm môi Ngạn nhớ tới buổi đêm với giấc mơ kì lạ kia, cô sai rồi, hương vị của anh không giống kem, anh còn ngon hơn cả thở quấn quýt bên nhau đồng thời trở nên dồn dập, không biết tiếng tim đập của anh đã khiến Nhuế Ngạn thức tỉnh, Nhuế Ngạn bỗng nhiên phục hồi lại tinh thần, cô vừa hôn chú Tiểu Trác?Nhuế Ngạn buồn phiền nhắm mắt, đầu óc cô hôm nay thật sự không tỉnh táo rồi, sao lại có thể làm ra chuyện mất não như vậy giờ phải làm sao đây?Nhuế Ngạn buông tay, lùi ra sau mấy bước, không biết nghĩ gì lại duỗi tay xoa môi Trác Lương bình tĩnh nhìn mặt cô dần ửng đỏ, mãi cho đến khi tựa bếp lửa cháy ba ngày ba đêm, sau đó cô ra vẻ bình tĩnh nói với anh một tiếng “Chú Tiểu Trác à, cũng khuya rồi, cháu đi ngủ trước đây, chú cũng nghỉ ngơi sớm đi ạ.”Sau đó cô đứng lên cúi đầu chạy vào phòng ngủ, chẳng may va phải vách tường ngoài phòng khách tạo thành một tiếng vang lớn, anh nghe mà cũng thấy Ngạn ôm đầu chạy vào trong phòng, đóng cửa phòng “Rầm” một phòng trở nên yên tĩnh, sau khi trầm lặng thật lâu, Trác Lương mới giơ tay sờ lên nơi vừa bị cô hôn chương 23 Tối muộn Trác Lương đưa Nhuế Ngạn về nhà, không dám ngủ lại Trác gia, sợ buổi tối ông nội càng nghĩ càng khó chịu, dùng gậy đuổi anh đường trở về, Trác Lương dựa vào vai Nhuế Ngạn kể rất nhiều chuyện, phần lớn là chuyện thuở nhỏ giữa anh và Trác đến Trác gia Trác Khiêm mới được tám tuổi, trông còn nhỏ gầy hơn cả Trác Lương kém hai tuổi, nuôi nấng biết bao nhiêu năm mới phổng phao thế này.“Từ nhỏ anh trai đã che chở cho anh, có cái gì ngon đều nhường anh trước, chờ đến khi anh không muốn ăn anh ấy mới ăn, khi anh đi học anh ấy đeo cặp sách đưa anh đến cửa lớp trước rồi mới đi.” Trác Lương thở dài “Lúc nhỏ không hiểu, sau này đi ra ngoài nghe thấy anh ấy bị đứa trẻ khác nói là người hầu nhỏ của anh mới biết được.”Vì thế anh đã đánh nhau với những người đó, còn bị ông nội phạt nhỏ không biết bày tỏ tình cảm thế nào, chỉ biết hung tợn mắng Trác Khiêm sau này không được đi theo anh nữa, sau đó anh nhìn thấy Trác Khiêm núp phía sau vườn hoa, im lặng không nói gì, trong lòng lại mềm nhũn.“Sau đó, ông nội muốn đưa anh ra nước ngoài du học, anh xé vé máy bay đi, lúc ông nội đánh anh, anh ấy đã che chở chịu thay anh mấy gậy, thi đại học anh đăng ký trường quân đội, ông nội tức đến mức nằm viện, sau lại đến trường nhập học, ông nội không cho mọi người ra tiễn, anh ấy lén lái xe đưa anh đến trường, nói sau này anh ấy sẽ giúp anh lo việc trong nhà, anh muốn làm gì cũng được.”“Thật ra khi đó anh ấy đã định cùng người bạn gái thời đại học ra nước ngoài định cư, nhưng bởi vì anh tham gia quân ngũ làm ông nội thất vọng mà anh ấy đã ở lại nhận việc làm ăn buôn bán.” Trác Lương nhắm mắt lại “Anh nợ anh trai mình rất nhiều, có lẽ vĩnh viễn không trả hết.”Những việc này khi đó anh cũng không biết được, tuổi trẻ xốc nổi, chỉ muốn làm theo ý mình, lại không nghĩ rằng có người ở phía sau thay anh hứng chịu hậu Lương cọ cọ vào cổ Nhuế Ngạn, khàn giọng nói “Ngạn Ngạn, anh muốn trao Trác thị cho anh trai, em không trách anh chứ?”Nhuế Ngạn sửng sốt, hai tay vòng lấy bả vai Trác Lương, khẽ nói “Em có thể nuôi chú mà!” Năm xưa ở bệnh viện, khi cô không có tiền trả phí điều trị cho chú Tiểu Trác đã quyết định sau này nhất định phải nuôi được anh.“Vậy… Về sau làm phiền em rồi.” Trác Lương hôn nhẹ xuống cổ cô, mơ màng nói “Về sau anh nhất định sẽ nghe lời em, em đừng bỏ đói anh nhé.”Hơi thở của anh phả vào cổ làm cô ngứa ngáy, Nhuế Ngạn cảm thấy cả người dần nóng lên, nhất là trên cổ bị người nào đó dùng đầu lưỡi liếm láp, cả người đều căng đẩy người đang dựa vào người cô ra, ai đó lại nhõng nhẽo kêu tay khi bị ông nội Trác đánh vào tay, không ai dám bôi thuốc cho anh, vết thương lại sưng mới về đến nhà, Nhuế Ngạn tìm hòm thuốc xử ý vết thương trên tay cho Trác Lương, nhìn bàn tay sưng đỏ, Nhuế Ngạn đau lòng đến đỏ mặt.“Không sao đâu, nghiêm trọng hơn thế này anh cũng bị rồi.” Trác Lương cọ môi vào tai cô “Ngạn Ngạn, vừa rồi em nói sẽ không bỏ đói anh, có phải không?”Anh dựa vào gần, Nhuế Ngạn thoáng mất tự nhiên, nhỏ giọng nói “Em đã nói sẽ không đói chú rồi, chú còn hỏi.”Trác Lương được cô đảm bảo, khẽ cười bên tai cô, Nhuế Ngạn bị điệu cười sâu xa của anh làm nổi da Phương nấu thuốc mang đến, Lưu Tô ôm bài tập đi theo nhờ Trác Lương giảng bài chi Lương chống cằm giảng cho cậu vài đề, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn Nhuế Ngạn đang đi qua đi lại trong phòng, con ngươi tối Phương thấy giờ đã muộn bèn bảo Lưu Tô về Tô thu dọn sách vở định rời đi, Trác Lương dựa vào sô pha chống cằm phân phó “Lưu Tô, em mang giúp anh cốc nước vào phòng ngủ đi.” Nếu là bình thường, Lưu Tô nhất định sẽ hỏi vặn anh vài câu, nhưng tối nay anh đã giảng cho cậu rất nhiều đề, Lưu Tô quyết định nghe theo anh, vào phòng bếp rót cốc nước mang vào phòng chưa ngủ đã mang nước vào phòng ngủ làm cái gì?Lưu Tô cảm thấy suy nghĩ của anh Trác càng ngày càng kỳ nhanh sau đó, Lưu Tô được biết mang nước vào phòng ngủ để làm Lương đi theo sau Lưu Tô vào phòng ngủ, sau đó không cẩn thận đẩy Lưu Tô một cái, Lưu Tô không nghĩ tới anh theo sau lại đẩy mình, người lảo đảo, khó khăn lắm mới ổn định được cơ thể, cái cốc trong tay lại đổ xuống giường, cả chăn với ga giường đều bị ướt.“Anh Trác, anh làm gì thế?” Lưu Tô gào Ngạn nghe thấy tiến vào “Làm sao vậy?”“Lưu Tô làm đổ nước lên giường anh rồi.” Trác Lương chỉ vào Lưu Tô, đúng tình hợp lý Tô “……”Trác Lương Lưu Tô đang cứng họng ra ngoài “Anh không trách em, em về nhà đi, ngủ ngon.”Lưu Tô bị đẩy thẳng ra cửa, nghe tiếng đóng cửa ở phía sau, trong tay còn cầm cốc nhà Trác Lương, tròn mắt kinh mợ, đồ không biết xấu hổ…Trác Lương trở lại phòng ngủ, nhìn Nhuế Ngạn đang thu dọn giường đệm, biếng nhác dựa vào khung cửa trần thuật một sự thật “Giường anh không ngủ được nữa rồi.”“Vậy chú…” Nhuế Ngạn nhíu mày, trên giường ướt một mảng lớn, dĩ nhiên là không thể ngủ, “Tối nay chú ngủ ở phòng em đi, em ra sô pha.” Hiện tại Nhuế Ngạn đang ngủ ở phòng cũ của Trác Lương suy nghĩ trong phút chốc, gật đầu “Được.”Nhuế Ngạn cảm thấy có gì đó không đúng, lại chẳng biết không đúng ở đâu, dù sao dường như đâu cũng không Ngạn đi tắm một lát, lúc ra khỏi phòng tắm, định tới phòng ngủ phụ ôm chăn gối ra sô pha thì chợt nghe thấy Trác Lương gọi cô “Ngạn Ngạn, bả vai anh đau quá, có thể bị gậy của ông nội đập vào, em lại đây xem giúp anh đi.”Nhuế Ngạn nghe thấy anh nói bả vai bị ông nội đánh, lập tức nóng nảy, vội vàng đi vào phòng ngủ, lại thấy Trác Lương lười nhác dựa vào đầu giường, áo sơ mi màu đen cởi ra một nửa, đang cố gắng nghiêng đầu nhìn bả vai của Ngạn đứng trước cửa không biết nên tiến hay lùi, người đàn ông đang dựa vào giường thật sự quá quyến rũ, hơn nữa trong phòng chỉ bật đèn trên đầu giường, ánh đèn mờ, cùng với người nào đó làm bầu không khí càng thêm mờ người đứng ngoài cửa chần chừ không chịu tiến lên, Trác Lương ngẩng đầu nhìn cô, uất ức nói “Ngạn Ngạn, đau.”Nhuế Ngạn nhìn vết sưng đỏ trên tay anh còn chưa tan, chẳng biết trên vai lại thế nào, trong ánh mắt nhìn cô tràn đầy uất ức, tức khắc đau lòng, bất chấp tất cả tiến vào xem.“Chú đau ở đâu?” Nhuế Ngạn cúi người vén áo sơ mi anh lên, kiểm tra bả vai anh. Cô cách anh rất gần, mùi sữa tắm thoang thoảng quanh quẩn hơi thở anh, ánh mắt Trác Lương không khỏi tối Ngạn xoa bờ vai anh, ngón tay lành lạnh lướt trên làn da nóng rực, Trác Lương không khỏi gồng người, cổ họng giật giật, giọng khàn khàn “Ngạn Ngạn, tối nay em cũng ngủ trên giường nhé?”Nhuế Ngạn nghe vậy, mặt đỏ ửng, nhanh chóng rút tay về, bất giác lùi ra sau, lại bị ai kia ôm eo xoay người đè xuống giường.“Chú … Tiểu Trác…” Nhuế Ngạn chống tay lên vai anh, hoảng loạn “Chú, chú lừa người…”Trác Lương cúi đầu hôn lên mặt cô “Anh không lừa em, em xem này, thật sự bị đánh mà.” Một tay Trác Lương chống bên người cô, một tay nâng lên chậm rãi cởi nốt cúc áo sơ Ngạn cuống quít dời mắt, tim đập thình thịch, hơi thở cũng trở nên dồn Lương nhìn người dưới thân kinh hãi như con thỏ nhỏ, trong lòng dâng lên một cảm giác khó thể miêu tả, cầm bàn tay đang đặt trên vai anh, khẽ nói “Em thử sờ chỗ này xem có phải đang sưng lên không? Ông nội thật sự dùng gậy đánh anh mà, anh không lừa em.”Tay chạm phải một nơi thực sự có nhiệt độ cao hơn bình thường, cảm giác hơi sưng, Nhuế Ngạn vội quay đầu lại, cởi áo sơ mi anh ra, ngồi dậy kiểm tra nơi bị thương.“Để em đi lấy hòm thuốc.” Nhuế Ngạn không ngờ ông nội thật sự đánh vào người anh, mày nhíu lại định xuống Lương vội giữ chặt bả vai cô, Nhuế Ngạn tắm xong liền thay sang một bộ váy ngủ lanh rộng, bị anh tóm lấy, quai váy rơi xuống để lộ nửa bên vai, phong cảnh trước ngực cũng bởi vậy mà như ẩn như Lương nín thở, ôm lấy cô từ phía sau “Không sao đâu, qua hai ngày là khỏi, Ngạn Ngạn, tay anh đau, người đau, chân cũng đau… Em ngủ cùng anh được không?”Chưa bao giờ Nhuế Ngạn nghĩ tới sẽ có một ngày chú Tiểu Trác phải dùng giọng điệu đáng thương cầu xin bên tai cô thế này, trong lòng Nhuế Ngạn mềm nhũn, rồi lại thoáng thấp thỏm, nhất thời không biết nên như thế nào cho phải.“Anh không chạm vào em, thật đấy.” Trác Lương hứa với cô, thấy Nhuế Ngạn vẫn không động đậy cũng chẳng rời đi, người phía sau thử thăm dò bế cô lên đặt xuống giường “Anh đi tắm đây.”Trác Lương vừa nói vừa đi xuống, thật sự đi Ngạn muốn về phòng khách, nhưng lại cảm thấy chú Tiểu Trác đã lịch sự như vậy, lúc này rời đi không khỏi quá đáng, do dự mãi, người đi tắm đã tắm rửa xong ra Lương lên giường, tắt đèn, cảm nhận được người bên cạnh chui vào chăn lăn sang một bên, không kìm được cong môi người nằm trên giường, ở giữa chèn một cái chăn, không ai nói gì, chẳng biết qua bao lâu, hơi thở của Nhuế Ngạn bắt đầu bằng trong chăn được ai đó nhẹ nhàng nắm lấy, người bên cạnh dán lại gần, ôm lấy cô qua chăn, hôn cổ cô “Ngạn Ngạn, em có sợ không?”Nhuế Ngạn nhắm mắt lại, lông mi rung rung, im lặng trong thoáng chốc rồi giơ tay quàng lên cổ Trác Lương, vùi mặt vào hõm vai Lương được cô đáp lại, không hề kìm nén, nhẹ nhàng đặt từng nụ hôn xuống làn da mịn màng, nắm tay cô đi xuống tìm kiếm, hơi thở càng thêm dồn Ngạn cảm nhận được cơ thể dần nóng lên, ngón chân cuộn lại, co rúm trong lòng ngực anh.“Em đừng sợ.” Khi Trác Lương tiến vào, mồ hôi trên trán đầm đìa, động tác tay lại dịu dàng khôn cùng, không ngừng vỗ về cô, trấn an cô “Anh sẽ nhẹ thôi, nếu em đau thì cứ cắn anh nhé.”Nhuế Ngạn đỏ mắt cắn một cái vào bắp tay anh, kìm nén tiếng rên rỉ, Trác Lương thở dốc bên tai cô. Tên gốc Liền tưởng thương ngươi, sủng ngươi, dưỡng ngươi/ 就想疼你宠你养着你Thể loại Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Đô thị tình duyên, Nam tàn tật, Nữ trầm cảm, chương 53 chương + 6 PNNgày mở hố 01/01/2020Ngày đóng hố 01/10/2020Nhân vật chính Trác Lương, Nhuế NgạnEditor tieucute Hạ Cẩm VânPoster Chị đẹp Manh Manh Văn ánNhị thiếu gia nhà họ Trác đã tham gia quân ngũ vừa mới trở chân bị thương, tàn tật vĩnh viễn, nửa đời còn lại xác định sẽ gắn bó với xe gia vì mong mỏi có thể kéo dài con cháu, nhất quyết cưới vợ cho Trác nhị thiếu Ngạn nghe vậy, nhân lúc trăng mờ đêm đen, bắt cóc Trác gia nhị thiếu gia khi bắt cóc, Nhuế Ngạn mới bắt đầu đau đầu, cô vẫn đang là sinh viên, phải nuôi sống nhị thiếu gia thế nào thứ cô mất đi, chưa từng có, chưa từng nhận được, anh đều cho là hải đăng, chiếu sáng con đường về nhà của editor Đọc bộ này sẽ có suy nghĩ “Tổ quốc thiếu bạn một chú bộ đội” >~< Dù biết đào hố mà chưa lấp là hư, nhưng tớ đã lỡ sa vào sự ngọt ngào đáng yêu của các chú bộ đội rồi, xin hãy để tớ hư thêm một lần nữa nhé huhu CHỈ MUỐN THƯƠNG ANH, CHIỀU ANH, NUÔI ANH Tác giả Tuý Hậu Ngư Ca Thể loại Hiện đại, quân nhân, hào môn, trâu già gặm cỏ non, nam thiếu gia xuất ngũ tàn tật sau khỏi x nữ thực tập sinh xinh đẹp bị trầm cảm, SẠCH_SỦNG_NGỌT, hệ chữa lành, hài hước, nhẹ nhàng, HE Độ dài 53 chương + 6 NT Tình trạng Hoàn edit – có PASS Từng có vô số trường hợp vì trầm cảm mà bỏ đi cả mạng sống của mình. Nhuế Ngạn cũng từng bị như vậy. Nhưng thật may mắn, ngay thời khắc cô muốn từ bỏ sự sống, đã có một ngọn đèn xuất hiện, soi sáng cả thế giới u tối của cô. “Chú bộ đội sẽ mãi mãi ở bên cháu.” Anh từng vẽ cho cô một chú bộ đội hoạt hình và cô đã xăm nó lên xương quai xanh như một kỷ niệm giữa anh và cô. Anh là nhị thiếu gia nhà họ Trác – Trác Lương. Anh cũng là một người quân nhân, từng cứu rất nhiều người, nên có lẽ anh không nhớ rõ cô là ai. Điều duy nhất anh nhớ về Nhuế Ngạn đó là cháu một chiến hữu của anh – Lục Liễm. Trác Lương từng lập rất nhiều chiến công, được đồng đội yêu quý, ngưỡng mộ, nhưng vì một sự cố nào đó, hai chân anh không thể cử động được và phải xuất ngũ. Từ đó trong giới vẫn luôn hay nói với nhau “Cậu hai nhà họ Trác đã bị liệt rồi, còn có người dám gả sao?” Nhuế Ngạn tình cờ nghe được điều này, cô quyết định đi tìm Trác Lương. Tính ra thì rất lâu rồi cô không thấy anh nhỉ? Một người từng khuyên cô phải sống tốt, giờ đây lại đang ngồi trên xe lăn, cầm con dao mà anh thích nhất, tự cứa vào cổ tay mình. Cũng may là Nhuế Ngạn kịp thời ngăn cản, sau đó anh nhờ cô giúp anh rời khỏi đây. Có lẽ bởi vì ở trong một căn phòng tối tăm, lạnh lẽo thế này khiến bản thân anh không còn chút hy vọng nào nữa. Bạn đầu Trác Lương định đến nhà của đồng đội năm xưa, nhưng Nhuế Ngạn lại một mực tưởng rằng anh sẽ ra chỗ thanh vắng để kết thúc cuộc đời, vì vậy kiên quyết “Tối nay chú đi theo cháu thì đi, không theo cháu thì vẫn phải đi, cháu sẽ không đưa chú trở về đâu.” Kết quả, Trác Lương cứ thế được đưa về nhà của Nhuế Ngạn, được cô bao ăn bao ở từ a đến z. Từ đó, mỗi ngày của Nhuế Ngạn đều rất vui vẻ, mỗi ngày đều mong được về nhà sớm, không cần tìm ai để yêu đương. Bởi vì đối với cô, yêu đương không hấp dẫn bằng về nhà nuôi chú!! Có lần Nhuế Ngạn mơ thấy mình hôn Trác Lương, cảm xúc lúc đó phải nói là rất tuyệt vời. Đến khi bừng tỉnh thì tự trách bản thân, chú Trác Lương chỉ xem cô như cháu ruột, thế mà cô lại YY người ta trong mơ. Hơn nữa Nhuế Ngạn phát hiện, cô tự nhiên được add vào một group chat tên là “Binh lính nào không muốn xử lý thiếu gia phúc hắc thì sẽ không phải là binh lính tốt”. Vừa nhấn vào thì một loạt tin nhắn xuất hiện – Chào mừng cháu gái nhỏ đã tham gia nhóm. Hóa ra là đồng đội của anh. Họ phát lì xì cho cô, lúc đầu thì cực kỳ trật tự và nghiêm túc, đến khi cô từ chối không nhận thì họ bắt đầu lộ bản tính trẻ con ra v Họ tranh giành bao lì xì, náo loạn hết cả group chat, đôi khi còn nói xấu Trác Lương… khiến cô bật cười vui vẻ. Về phần Trác Lương, ngày ngày anh sống chung với một cô gái hoạt bát, chăm lo cho anh hết mực, thì có một thứ tình cảm nào đó đã trỗi dậy, âm thầm đến mức anh cũng chẳng nhận ra. Khi anh nghe nói Nhuế Ngạn nhà mình bị người khác theo đuổi thì hắng giọng khuyên bảo yêu đương phải chú trọng nhân phẩm, không được nhìn mặt mà bắt hình dong. Khi thấy trên TV đăng tin có nữ sinh gọi taxi rồi xảy ra chuyện thì anh lập tức chuẩn bị bút máy giả dao cho Nhuế Ngạn để phòng thân. Rồi anh còn thắt tóc cho Nhuế Ngạn để cô tham gia chương trình nữa. Lúc Nhuế Ngạn tự chê bản thân xấu thì Trác Lương nói “Nhỡ đâu có người mù cảm thấy cháu xinh thì sao?” “Chú cảm thấy cháu có xinh không?” “Chú chính là một trong những người mù đó, cháu đã hài lòng với đáp án này chưa?” Hầy, bao nhiêu chuyện như vậy khiến Nhuế Ngạn chỉ muốn gửi lời cảm ơn chân thành đến Tổ quốc Mẹ Tổ quốc thân yêu, con yêu người! Bởi vì Tổ quốc thật là vạn năng, đào tạo ra một người quân nhân ưu tú, việc gì cũng biết làm thế này!! Nhưng rồi chuyện gì đến cũng phải đến, Trác Lương đã đồng ý chữa trị đôi chân, kèm theo đó là việc anh phải ra nước ngoài để điều trị. Trác Lương, anh đã rời đi với một dòng chữ thông báo Nhuế Ngạn, chú đi đây. Không giáp mặt tạm biệt, cũng không có hứa hẹn cho tương lai. Anh cứ thế rời đi… Những năm tháng không có anh, Nhuế Ngạn như lại sống trong cuộc sống u tối một lần nữa. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô từng hứa với Trác Lương sẽ sống thật tốt, nên dù có chuyện gì, Nhuế Ngạn vẫn sẽ cố gắng vượt qua. Cô từng bước từng bước trở thành một MC nổi tiếng trên truyền hình. Đi cùng với việc này đó là hàng loạt fan couple của cô hình thành v Đến nỗi khi cô và Trác Lương gặp lại, anh liên tục bị ăn giấm, rồi còn bị một đứa nhóc chọc ghẹo “Yoyoyoyo, check it out, ai đó ăn chua ngon lành thật, một vại giấm chua Sơn Tây…” Tình hình các fan ủng hộ couple dữ dội, Trác Lương bèn tạo một tài khoản weibo tên “Chú bộ đội”, rồi hiên ngang vào group của fan couple [Nhìn là biết lăng xê rồi, giữa hai người không có chút tình cảm nào cả, cái Siêu Thoại này nhanh chóng giải tán đi.] Các fan lập tức bình luận đuổi anh. [Anti từ đâu tới thế, mau cút đi.] [Anti, cút ra khỏi Siêu Thoại.] Mà Trác Lương cũng khá bức xúc, từ khi vào mấy cái group này, anh phát hiện Nhuế Ngạn bị gán ghép với tận năm sáu người, xếp hạng từ cao đến thấp. Fan thì ngày ngày kêu gọi được “phát đường”, nhưng mà trong cái bảng xếp hạng, lại thiếu mất tên họ của chính cung – là anh đây v Sau đó, để củng cố vị trí của mình, Trác Lương cố tình lựa ngay lúc Nhuế Ngạn đang livestream, giả vờ đưa nước, để bàn tay và chất giọng nam trầm ấm của mình xuất hiện trong livestream của cô. Việc không thể thiếu trong mỗi câu chuyện tình đó là phần gặp mặt phụ huynh. Ba mẹ Trác Lương gặp được con dâu thì mừng hết mức, sau đó cả gia đình liền trở thành một đại hội để nói xấu Trác Lương v “Lớn thế rồi mà chẳng khác gì đứa trẻ con.” “Sắp 30 rồi mà còn chưa có kế hoạch gì cả.” “Cả ngày chỉ ăn không ngồi rồi.” … Rồi anh còn gặp cả cậu của Nhuế Ngạn – cũng chính là Lục Liễm – đồng đội của anh. Tâm trạng của Lục Liễm lúc đó như vậy “Cậu phải gọi tôi là cậu, trực tiếp làm bề dưới… ha ha ha. Trác Lương, tôi muốn hỏi cậu có thấy ức chế hay không?” Hừ, anh cũng mặc kệ. Dù gì quan trọng nhất là Nhuế Ngạn, anh muốn bên cô, nắm tay cô đến già, cho cô một mái nhà mà cô hằng mong ước. Đúng vậy, từ bé đến lớn, Nhuế Ngạn chỉ muốn một điều đơn giản – một mái nhà, một gia đình hạnh phúc. Thật may mắn, cuối cùng khi gặp anh, ước mong này cũng trở thành sự thật. *** “Chỉ muốn thương anh, chiều anh, nuôi anh” là bộ truyện rất đáng đọc. Nội dung truyện vừa ngọt sủng, vừa dễ thương, mà cũng truyền tải được cảm xúc của các nhân vật đến độc giả. Hình tượng các anh quân nhân không chỉ là nghiêm túc mà còn rất hài hước, đáng yêu, nhất là lúc kể xấu anh nam chính v Nam chính và nữ chính phải xa nhau khoảng một hai năm, lúc gặp lại thì anh phải dỗ dành chị mãi mới được, không những bận dỗ mà còn bận làm anti fan couple nữa v Nói chung, bộ này đọc rất okela luôn ạ. Đề cử nha~~ Đọc truyện tại

chỉ muốn thương anh chiều anh nuôi anh